18 September, 2004

Nàng và em III

Nhắm mắt, cho tôi tìm một thoáng hương xưa...

Mây hồng gói nửa niềm đau
Nửa bài thơ cũ phai màu trinh hương
Tặng em
nửa ánh tà dương
Dâng nàng
một nửa
yêu thương nghẹn ngào

Nửa bờ mi
liễu lao xao
Nửa hồn trăng khuyết tan vào ngân giang
Nửa cho em
Nửa cho nàng
Đa tình hai nửa đa mang trọn đời

Nửa em
tiền kiếp rong chơi
Nửa nàng
luân lạc chân trời
túy ngâm

Nhớ nàng ngơ ngác phù vân
Khóc em
điên đảo hồng trần
đảo điên

Vô tình
cựu mộng như yên
Ừ thôi em nhé
về miền hư không
Ừ thôi nàng nhé, Kim phong!
Ngát trời ngọc lộ nao lòng biệt ly

Rượu hồng
Pháo đỏ
Xuân y
Tang thương hí lộng Hóa nhi nhoẻn cười
Chờ nhau hoài cố nhân ơi...

27 August, 2004

Nàng và em II

Bát ngát hương môi cho anh say mềm...

Sóng theo nàng đi mãi
Bọt vỡ òa...
tê tái
dưới chân em...
Những dạt dào chẳng thể gọi thành tên
Những xao xác tưởng chừng không có tuổi…

… của con gió
say hoang đàng hương muối
Tiếng biển khóc nàng
tan vỡ thủy tinh em…

*
* *

Ngơ ngẩn dã tràng
xe nỗi nhớ thâu đêm…
xe vô vọng triền miên trên bờ cát…
xe vô thức hồn nhiên cười xanh ngát…
Vô thức yêu nàng
vì vô thức yêu em…

*
* *

Cứ nhạt nhòa
nhưng cứ mãi không quên
như vĩnh viễn…
như em miền ký ức

Trong ngây ngất
Bâng khuâng
nàng thổn thức
hát một mình
Mặc kệ nỗi cô liêu…

*
* *

Nhớ rất nhiều
nhưng chẳng thể thương yêu
Yêu rất nhiều
và nhung nhớ tan theo…

*
* *

Bởi không thể
không yêu
và không nhớ…

Bởi vì em
thơ tình dang dở…
Bởi vì nàng
men rượu nhòa mi…

03 July, 2004

Thiên thượng ly ca

Em có một đời rong xanh mơ đá
Ta có ngàn năm lạc lõng sương mù


Em về đường cũ sương giăng
Cỏ hoa ấp ủ dấu nằm ngẩn ngơ
Em về tàn úa cơn mơ
Tơi bời lảo đảo hồn thơ cuối trời

Em về chiều nhạt nét môi
Điệu Valse say đắm một thời hồn nhiên
Em về trăng gió vô miên
Băng hà thao thức thanh thiên vỡ òa

Em về vắng lạnh Thường Nga
Thần tiên vướng lụy khóc tà huy xưa
Em về trời nắng quên mưa
Mây hồng ngơ ngác còn chưa kịp buồn

Chào em… cay đắng vô ngôn
Chào em… chua chát nụ hôn đoạn tình
Chào em… rực sáng thiên tinh
Chào em… u uất vô minh dương trần

Văn Cơ huyền tuyệt tri âm
Chiêu Quân khuất bóng hồ cầm bơ vơ
Hẹn em tam đảo ngũ hồ
Ừ thôi em nhé… ta chờ kiếp sau…

15 June, 2004

Vô thường

Em như phong nguyệt vô tình
Thơ ngây như nắng lung linh cuối trời
Dịu dàng như áng mây trôi
Ngẩn ngơ xõa tóc xuống đời tịch liêu

Chút phù du áng mây hồng đêm trắng
Em thiên thần qua ngõ vắng đời ta
Thoáng em gần nhưng rồi bỗng rất xa
Em hiện thực bỗng như là hư ảo

Ồ ly biệt tơi bời bờ lảo đảo
Không đâu em! Đời không thể khóc òa!
Không đâu em! Đời chẳng thể chôn hoa!
Em vĩnh viễn… em thuộc về nhân thế

Phong kín dư hương!
Đốt tàn huyết lệ!
Hồn thơm ơi xin ở mãi dương trần
Máu biếc xanh xin hòa quyện châu thân
Thạch thảo hỡi mùa thu em đừng chết

Bích hải thanh thiên dịu dàng thấm mệt
Băng tuyết trinh nguyên tha thiết gọi thầm
Gọi tên em dào dạt cả triều âm
Gọi em dậy giữa hồng trần say ngủ…

Ôi áng thiên hương em của nghìn thu cũ
Hẹn ngày về…
…thương nhớ liễu Giang Nam…

30 May, 2004

Tóc mây

Đóa hoa hồng cài lên tóc mây…

Tóc em xanh màu hồ ly mắt biếc
Tóc thì thầm, tóc thủ thỉ riêng tôi
Những nỗi buồn nào thỏ thẻ trên môi
Tóc như môi xinh, ướt mềm say đắm

Tóc em loạn đường mây bay vạn dặm
Khua nắng vàng tàn tạ dưới vai ngoan
Rũ sương hồng dìu dặt đóa u lan
Và vương vấn hồn say về cõi mộng

Tóc em lạnh tái tê chiều gió lộng
Sợi chẻ đôi như đôi lứa chia lìa
Sợi hoen màu ly biệt ánh đèn khuya
Sợi run rẩy níu chân người viễn xứ

Tóc em ấm hơi men lời tình tự
Lả lướt bay như khói thuốc đêm tàn
Khe khẽ run như phím lặng cung đàn
Hát thánh thót…
Ngoài hiên…
…mưa thánh thót…

15 May, 2004

Duyên

Tặng em, Swan

Ta gặp em trong một chiều hoang vắng
Con nước hồng màu lửa đỏ thơ ngây
Khi đôi bờ tím ngát những hàng cây
Len lén khóc cho mối tình dang dở

Em lặng im nghe gã khùng than thở
Hồn mệt nhoài và đói lả yêu thương
Mắt nhoẻn cười như tia nắng thê lương
- Chà! Cô ấy…
Và em cười lặng lẽ…

Em và Ta, cả hai còn quá trẻ
Tuổi hai mươi xanh ngát cả mái đầu
Ta thương em như một cánh bồ câu
Khe khẽ hát dưới hiên nhà mưa gió

Ta sợ em như một cô nàng thỏ
Đủ tinh ranh để náo động đất trời
Đủ ngây thơ để quyến rũ bao người
Đủ ngoan ngoãn để ngồi ăn cà rốt

Em khuyên ta chôn tình xưa bồng bột
Nhưng hương đêm còn buốt lạnh trong hồn
- Ý Nương ơi! “Nhập ngã tương tư môn”
Ta biết lắm, tương tư là đau khổ…

Ta chẳng dám yêu - yêu làm ta sợ
Nghe thương đau tiền kiếp bỗng tràn về
Nghe mơ hồ tan vỡ giữa đam mê
Em có hiểu?
Ta mong rằng em hiểu…

14 May, 2004

Nàng và em I

Nàng là thực nhưng muôn đời cách trở
Như chông chênh tan vỡ của đất trời
Em là mơ nhưng là của chia phôi
Hay định mệnh kiếp người ta uống cạn

Em là tuyết là hoa là hữu hạn
Nàng là mưa là khói của vô thường
Em thơ ngây cười nói với yêu thương
Nàng u uất buồn vương sầu cô lẻ

Trong cơn say tim nàng run rất khẽ
Nước mắt nào rơi rất nhẹ cho anh
Tiếng khóc nàng tan tác cả trời xanh
Gieo lá úa để tang mùa thương nhớ

Em băng khiết cho hồn hoa nín thở
Hái điên cuồng dang dở ướp tình thơ
Nụ thiên thần chao đảo mỗi đường tơ
Treo tinh tú lên môi hồng ngơ ngác

Em ra đi đường mây không cánh hạc
Nàng vẫn đây nhưng khác tựa sương hồng
Bao dịu dàng tan biến giữa hư không
Bỏ oan nghiệt giấu mình trong đáy cốc…(*)


(*)Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ (Đôi bờ - Quang Dũng)

06 May, 2004

Mộng du

Buồn ơi, mây đã về trời
Vui ơi, trăng đã bỏ người ra đi

Ta còn chi, em còn chi
Còn nhau đó, nhưng còn gì cho nhau

Còn nhau, còn cả nỗi đau
Còn nhau, còn cả muôn màu trần ai

Không nhau, không cả ngày mai
Không nhau, không cả dấu hài còn lưa

*
* *

Mơ thấy em trong mùa mưa khói
Mắt em buồn sóng gọi Ly Lan

*
* *

Này em... phong nguyệt điêu tàn…
Này em... có nhớ dịu dàng ngày xưa…

Ngày xưa… thời khắc giao mùa…
Nhìn nhau… một thuở… nô đùa… yêu thương…

Ngày xưa… giọt nắng còn vương…
Giọt mưa còn hát… giọt sương còn cười…

Ngày xưa… ngày của ta ơi…
Người xưa… người của muôn đời…
nghiệt duyên

09 April, 2004

Quỷ luyến nghiệt tình

Em đến cõi tình thiên, ta về nơi nghiệt hải…

Chân mây lời gọi em buồn
Phong trần thiên cổ rợn hồn lâm ly
Muôn chiều lá đổ người đi
Muôn chiều lệ nhỏ biệt ly cực cùng

Em là tinh huyết phù dung
Ta là nguyệt ảnh muôn trùng đau thương
Tình thiên một cõi vô thường
Biển băng oan nghiệt em nhường lại ta

Yêu Thương
Một đóa tuyết hoa
Phiêu bồng trong nắng tan ra thành tình

Yêu Thương
Một điểm lân tinh
Hồng trần tàn úa soi mình sánh đôi

Yêu Thương
Đi nát đất trời
Nhìn xuyên sóng biếc cho đời có nhau

Yêu Thương
Dòng lệ trôi mau
Tan thành tro bụi với câu hẹn thề

Yêu Thương
Bầu rượu đam mê
Say mềm xương tủy chưa về đâu em!

Mơ hồ trong cõi dịu êm
Luân hồi trọn kiếp ta đem theo nàng
Thị phi là chuyện trần gian
Yêu Thương vô hối, chuyện nàng với ta…

14 February, 2004

Túy hoa âm ca

Thúy điểu tị hàn quy Giáng hiên
Bi tình như mộng mộng như yên
Mi gian ngưng hận hoài tiên tử
Nguyệt hạ cuồng ca ẩm ngọc tuyền
Phong diệp lạc hồn xao độc ảnh
Liên hoa hưởng điệp vọng sầu miên
Xuân tiêu ngã thính phương phong túy
Lệ khấp ngân hà tinh mãn thiên

29 January, 2004

Hồng Diễm

Ngàn lệ hồng đem hòa rượu đắng
Vạn diễm buồn chuốc chén cùng say

(Hồng lâu mộng)

Thơ em lệ rủ muôn hồng
Ngàn hàng bi diễm khéo lồng tay tiên
Hồn thơ tuế nguyệt đảo điên
Thương em sám hối triền miên tội tình

Tay nâng một mảnh hồn trinh
Thả trôi theo sóng lục bình ngẩn ngơ
Nét mi sầu mộng ngày mơ
Bay như gió thoảng ơ hờ nhân gian

Ta yêu em
đến điêu tàn
Em thương ta đến hoang mang kiếp người

Dịu êm
ta khóc nụ cười
Dịu êm
em khóc cho người si mê
Dịu êm
đốt một câu thề
Dịu êm
một điểm linh tê trong nàng

Trúc xưa lệ tích thiên hàng
Đinh hương sao cũng đa mang như quỳnh
Mây cười một sắc Lưu Linh
Trăng cười một sắc u minh rượu hồng

Thôi!
Chia tay nhé, Phiêu Bồng!
Vườn xưa ngó bóng...
...còn không...
...quay về?